Gin&Tonic

trăm năm chỉ là cơn mê…

Posted on: Tháng Hai 19, 2009

Tóc ai bay ngang lưng trời, nhớ đem mây về trần đấy nhé,

Áo ai bay thênh thang đồi, vực sâu hé môi cười…

Dỗ chiêm bao, chiêm bao…

19.02 – chưa chạm đất…

10 phản hồi to "trăm năm chỉ là cơn mê…"

Ta chu mo? len, thoi phu mot cai, the la GG bay veo vao bau troi xanh tham?

Cơn mê không muốn tỉnh giấc🙂

Hôm qua xem ảnh này ở flickr của chị xong, phải lục lọi ngay Vừa biết dấu yêu ra nghe🙂 Nghe miết cả một ngày tháng 2 đầy nắng🙂

Trùng hợp là ta vừa mua Người Yêu Dấu sáng nay về ngâm nghi😉 :X
Phố quanh và phố dài
Phố em vừa dấu hài
Vừa một bàn chân bình yên
Gió đêm về gió mừng
Gió reo lòng tưng bừng
Thấy ta vừa biết dấu yêu hồn tinh khôi.
:X

Mắt hoặc là đóng hoặc là mở, nó không còn biết nhìn khi đã nhắm lại và mở to hơn nữa chỉ để dừng lại ở một điểm thôi, để được bàng hoàng trước vẻ đẹp bình dị của cuộc sống quanh ta mỗi ngày.(Lê Thiết Cương)
Uh, đôi khi mở mắt, thấy đời như cơn mê không tên^^
Vẫn lơ lửng tầng cao àh, đợi bạn đi lấy sào khều xuống^^ (chắc phải thuê cả tá người mới tải nổi xuống^^)

Em cho ta vô tư tình cờ và tô son những đêm dài Những sớm mai tỉnh giấc đời thành vườn hoa

Tóc ai bay ngay lưng trời
Cho người mộng mị một đời đôi môi
Áo ai bay thênh thang đồi
Ngàn năm sau cũng có rồi người thương
Cả đời mãi chuyện vấn vương
Thôi ta cố gắng vô thường như mơ

Xuất khẩu thành thơ, có 2 câu của chị đó, dở đừng chê hén🙂

“Một mai qua cơn mê xa cuộc đời bềnh bồng, anh lại về bên em…”. (Qua cơn mê)

Hôm rồi nghe Đàm Vĩnh Hưng hát bài này thật hay.

🙂

Một nửa của cô gái kia người ta giấu đi đâu rồi nhỉ?

🙂

Đã đi qua thương nhớ

*
Chúng ta có niềm tin đi đến cuối đất cùng trời dù có phải trả giá
nhưng cuộc đời… luôn có nhiều ngã rẽ!

*

Phải những ai đã từng đi qua thương nhớ
mới thấy cô đơn chưa bao giờ là thứ ta muốn chọn lựa
ta chỉ chọn sống dưới một mái nhà nhiều lối vào và cửa sổ

những luống hoa hồng vàng rạng rỡ
đêm đêm nhìn trời và đoán một vì sao dành cho chúng ta sẽ hiện rõ
mọi điều ước ao?

*

Ta cứ hình dung về ngôi nhà với những đứa con ngày sau
chúng thì khóc mà chúng ta phải cười dỗ
đút từng muỗng thức ăn vào cái miệng bé nhỏ
và thấy yêu thế giới qua mắt nhìn của trái tim chưa biết về đau khổ
đơn giản là ghét-thương…

*

Những buổi sáng thức dậy khi chúng lớn dần lên
sẽ phải giành nhau tuýp kem đánh răng đến ầm ĩ
sẽ liếc nhau trong bữa ăn để đọc từng ý nghĩ
sẽ nắm tay nhau khi vui và bĩu môi lúc giận dỗi
không cần sống với chua cay…

*

Chúng ta thương những ngày ít gió và nhiều mây
những ngày chỉ nói với nhau bằng ánh mắt
những ngày chỉ cần tựa vai đã thấy lòng thanh thản
những ngày mà nỗi cô đơn cũng cần như hạt muối mặn
nêm vào những bình yên…

*

Nhưng cuộc đời luôn có nhiều ngã rẽ chờ được đặt tên
để người định nghĩa lại hạnh phúc
để so đo thiệt hơn những mất mát
để lần đầu tiên trong lòng người nghi ngờ tình yêu không phải là thứ duy nhất
biết cách làm tổn thương…

*

Ngôi nhà được trả về với những luống hoa hồng vàng
cửa sổ, lối đi…phải khép lại
những vì sao rồi cũng đến lúc giật mình chứ không thể sáng mãi
những tiếng cười trẻ con vẫn chưa đủ nhiều tưởng tượng cho quãng đời ấy
và người bước đi…

*

Chúng ta đã đi qua thương nhớ mà không hề phải vay
nên nợ nần chỉ đong bằng cảm giác
nên sợ cuộc đời về sau sẽ chẳng thể nào ôm được ai đó trong tay thật chặt
nên lo lắng những giọt nước mắt sẽ quên từng bỏng rát
dù đau đến xanh xao…

*

Có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?

23/1/2009

Nguyễn Phong Việt

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Danh mục

%d bloggers like this: