Gin&Tonic

Entry for February 13, 2009 – Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi

Posted on: Tháng Hai 13, 2009

Tôi sung sướng và tự do

Như ánh sáng

Bởi hôm qua anh ấy nói với tôi rằng anh ấy yêu tôi


Anh ấy đã không nói thêm

rằng anh ấy sẽ yêu tôi mãi mãi…


—o0o—

Sáng nay, trong khi sắp xếp những chồng thư cũ, tôi tình cờ đọc lại một bài thơ ngắn của Jacques Prévert mà cô bạn cũ nắn nót chép tặng trên một tờ thư có in hoa rất đẹp. Bài thơ vỏn vẹn năm câu được cô đặt vắt qua hai trang giấy một cách đầy ngụ ý.

Trang thứ nhất:

Tôi sung sướng và tự do

Như ánh sáng

Bởi hôm qua anh ấy nói với tôi rằng anh ấy yêu tôi

Hai câu cuối bị đẩy qua trang sau:

Anh ấy đã không nói thêm

rằng anh ấy sẽ yêu tôi mãi mãi…

Khi đọc bài thơ này cách nay hai mươi năm, tôi đã cảm nhận nó bằng một tâm hồn tươi trẻ. Bây giờ, cuộc sống giúp tôi nhìn có lẽ đã khác đi về bài thơ trên trang giấy đã ố vàng này.

Cô gái trong thơ nhạy cảm và tinh tế, vì đã không đợi đến khi người mình yêu quay lưng mới xót xa nhận ra rằng tự do “như ánh sáng” chỉ là một thứ tự do mong manh. Hạnh phúc “như ánh sáng” là một hạnh phúc có thể vụt tắt bất cứ lúc nào.

Nhưng giả sử chàng trai có nói thêm rằng “sẽ yêu mãi mãi”, hoặc có thề hứa trăm năm đi nữa… ai dám khẳng định trái tim chàng sẽ không đổi thay? Nếu từng đọc Ruồi Trâu, hẳn bạn còn nhớ đọan văn này: “Ràng buộc con người không phải là lời thề. Chỉ cần mình tự cảm thấy thiết tha với một điều nào đó, thế là đủ rồi.”

Ngoài sự “thiết tha tự nguyện” đó ra, chẳng có gì ràng buộc được trái tim con người, nên đừng tin chắc rằng ai đó sẽ mãi không đổi thay. Cũng không thể buộc ai đó không được đổi thay. Trên đời không có thứ vũ khí hay quyền lực tuyệt đối nào có thể níu giữ trái tim một khi nó đã quyết tâm rẽ lối. Cho dù đó là nhan sắc, một tình yêu sâu đậm, những kỷ niệm sâu sắc đắm say. Càng không phải là sự yếu đuối, sự khéo léo sắc sảo hay vẻ thông minh dịu dàng, sự giàu có hay thương hại…Những thứ đó có thể níu kéo một thân xác, một trí óc…nhưng không thể níu kéo một trái tim.

Trái tim vốn là một tạo vật mong manh và thiếu kiên định. Vì vậy, hãy tin vào điều thiện, lòng tốt, vào nhân cách và năng lực…nhưng đừng tin vào sự bất biến của nhận thức và tình cảm nơi con người. Hãy tin là mình được yêu trong khoảnh khắc này, nhưng đừng chắc rằng mình sẽ được yêu mãi mãi. Nếu chịu chừa chỗ cho sự đổi thay, ta sẽ tránh được không ít tổn thương sâu sắc.

Tôi không cho niềm tin là món quà vô giá mà ta dành cho người khác. Bởi đôi khi, sự tin tưởng hoá ra là một việc rất… đơn phương và vô trách nhiệm. Nó có nghĩa bắt người kia vào rọ, không tính đến khả năng thay đổi của trái tim con người. Tin tưởng là trút gánh nặng sang vai người khác, bất kể người ta có chịu nhận nó hay không. Việc nhận định hay quyết định vấn đề không còn dựa vào sự thận trọng, tỉnh táo, sáng suốt hay sự nhạy cảm, bao dung của ta mà hoàn toàn giao phó cho người khác. Và nếu khi họ thay đổi, ta thường nhân danh sự tin tưởng tuyệt đối mà mình đã tự nguyện gửi gắm để cho phép mình cái quyền được ghép tội họ.

Nhưng, bất cứ ai cũng có thể có lúc đổi thay.

Sự thay đổi của người khác, nhất là ở người ta vô cùng yêu quý, chắc chắn khiến ta tổn thương. Nhưng hãy nhớ rằng người quân tử khi đã hết tình cảm thì thường tỏ ra lạnh nhạt. Như ẩn sĩ Urabe Kenkô trong tập Đồ Nhiên Thảo đã viết: “Khi người sáng chiều hết sức thân quen, không có gì ngăn cách bỗng một hôm lại làm mặt lạ và có cử chỉ khác thường, chắc hẳn sẽ có kẻ bảo: “Sao xưa thế kia mà bây giờ lại thế khác?” Theo ta, thái độ lạnh lùng đó chứng tỏ người ấy hết sức đàng hoàng và thành thật.”

Cuối cùng đó mới chính là cốt lõi của tình yêu, tình bạn và những mối quan hệ thân sơ khác. Sự thành thật, chứ không phải là lời hứa vĩnh viễn thủy chung. Bạn có thể yêu hay ghét. Thích hay không còn thích nữa. Chỉ cần thành thật, bạn sẽ luôn luôn thanh thản.

Tôi đọc lại lần nữa bài thơ ngắn ngủi trên tờ thư cũ, và cảm nhận một cách rõ rệt vẻ trách móc đắng cay dịu dàng rất đỗi con gái. Nhưng ít nhất cô gái trong bài thơ kia cũng biết rằng người yêu cô đã rất thành thật, khi không hứa một điều mà anh không tin chắc. Cô cũng biết trái tim con người là một tạo vật hoàn toàn tự do, và một khoảnh khắc đắm say hạnh phúc không hề là lời hứa hẹn vĩnh cửu.

Cô bạn yêu quý của tôi chắc cũng nhận ra điều đó, nên đã viết thêm một dòng chữ xinh xinh vào cuối trang thư, một dòng ngắn mà tôi không bao giờ quên được:

“Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi”.

Phạm Lữ Ân

24 phản hồi to "Entry for February 13, 2009 – Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi"

:(nothing last forever,even…biết 1 điều là trái tim hay bất kỳ mọi thứ sẽ không bao h vĩnh cửu,nhưg để nhận ra và chấp nhận….em cảm thấy cứ khó khăn làm sao…đúng không?

chời quơi! Mới đọc tưởng là mẹ Gin iu lúc còn bú mẹ á😀, ai dè là bài lụm!

Bài này viết hay nhưng có vẻ cay đắng quá! Trong bất cứ quan hệ nào cũng phải có sự tin tưởng .

Thử hỏi một giám đốc công ty giao việc cho nhân viên làm, nhưng không tin tưởng, rồi nghi nghờ thì nhân viên cũng nản, rồi họ cũng bỏ đi, và vị giám đốc đó cũng chết sớm.

Một thầy giáo đứng lớp không tin tưởng vào khả năng của học trò mình, thì chắc chắn người đó cũng không có học trò giỏi.

Một bịnh nhân không tin tưởng vào bác sĩ thì bịnh nhân đó cũng không tới khám bịnh làm gì, hoặc nằm liệt trên giường bịnh mà chịu chết.

Bạn bè không tin tưởng lẫn nhau, đi đâu cũng nhìn bằng con mắt nghi ngờ thì chắc chắn “tào tháo” sẽ tự cô lập bản thân mình trong vỏ ốc thôi.

Tình yêu không tin vào đối phương thì trong đầu vẽ ra hàng ngàn nghi vấn, và trước sau cũng dẫn tới tan vỡ.

bài này hay dã man! em cop về nhé chị! sẽ đề rõ nguồn lấy !!!:D

T6 ngày 13 có khác, nàng cứ quẩn thế nhỉ? b-)
Hãy yêu đi thôi😉

lâu lắm Gin mới share cho đọc 1 bài có thể nuốt đến từng cái dấu câu ! … thèm Gin quá đi mất !

Co ai da noi, ‘khong co tinh ban ma chi co khoanh khac tinh ban’, dieu nay noi chung co the phan nao dung voi nhung tinh cam khac, chi an thua ve sac thai, tan suat va … nguoi trong cuoc.

Trên đời này, có một số ít người thật đặc biệt. Họ cất giữ mối dây hạnh phúc của bạn. Họ gợi lên trong bạn bao nhiêu ký ức tốt lành. Một cách mơ hồ, bạn biết, phía sau vẻ bình thường và vụng dại kia, chính là bí mật của những gì mà bạn muốn tìm kiếm: Lòng tốt sáng trong, tình cảm nhiệt thành, niềm vui sống dịu dàng, vô bờ bến. Bạn yêu quý người ấy, nhưng bạn chỉ dám dõi theo từ xa thôi

[Nhiên Phan – Vé đêm Jazz]

I carry your heart with me

i carry your heart with me (i carry it in
my heart) i am never without it (anywhere
i go you go, my dear; and whatever is done
by only me is your doing, my darling)
i fear
no fate (for you are my fate,my sweet) i want
no world (for beautiful you are my world, my true)
and it’s you are whatever a moon has always meant
and whatever a sun will always sing is you

here is the deepest secret nobody knows
(here is the root of the root and the bud of the bud
and the sky of the sky of a tree called life; which grows
higher than the soul can hope or mind can hide)
and this is the wonder that’s keeping the stars apart

i carry your heart (i carry it in my heart)

(ee cummings)

***

Let me be selfish just once, to not think about hurting other people’s feelings.

Let me be silly just once, to not wonder if this will last just for a moment.

Let me be forgetful just once, to not remember who you are, who I am, who we’ve been in this world.

Let me be myself just once, to realize how deeply I’m falling for you…

chị yêu ơi, em chưa đọc entry này, em muốn nhờ nó cất giữ câu chúc cho ngày mai tặng chị, Chúc chị một ngày tràn yêu thương !

Đồ Nhiên Thảo đã viết: “Khi người sáng chiều hết sức thân quen, không có gì ngăn cách bỗng một hôm lại làm mặt lạ và có cử chỉ khác thường, chắc hẳn sẽ có kẻ bảo: “Sao xưa thế kia mà bây giờ lại thế khác?” Theo ta, thái độ lạnh lùng đó chứng tỏ người ấy hết sức đàng hoàng và thành thật.” => không thấy đúng ;))

Đó cũng là tư tưởng của tớ trong tình yêu! Không “ép” yêu mãi mãi, chỉ cần thành thật với nhau thôi. Cho dù sự thành thật đó là “mình chia tay nhau em nhé”…

Thích đến nỗi phải ló mặt ra nè HH ui!

Yêu như chưa bao giờ từng khổ đau và tuyệt vọng nàng nhé!

Nhưng cái hình minh họa là mãi mãi còn gì…

Hãy nói yêu thôi, đừng nói chi khác nữa.

Hihi

Mình đợi sang ngày valentine mới vào đọc bài này cho nó tăng thêm phần ý nghĩa.

🙂

yêu😡😡
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
quà quà quà😡😡😡

không yêu,há há há >:)

Đọc bài này tớ cứ có cảm giác xót xa thế nào ý nàng ah. Làm tớ nhớ đến câu hát “Tình yêu đến em không mong đợi gì, tình yêu đi em k hề hối tiếc”…

có tâm trạng nên đọc entry này: “Thích hay không còn thích nữa. Chỉ cần thành thật, bạn sẽ luôn luôn thanh thản.” đơn giản nhưng ko dễ phải ko chị.

Anh nhớ câu em nói: “Ai cũng nghĩ em đã nghĩ nhìu lắm trước khi nói những câu này, nhưng thực ra mọi lời nói đều tự nhiên và em chẳng suy nghĩ gì, chẳng suy nghĩ một chút nào…”
Anh thích cảm giác đó!

Sao entry này lại hợp với tao thời gian này thế chứ, hixhix. Tao in ra làm thư riêng cho mình để thỉnh thoảng có thể giở ra đọc nhé. Chẳng copy paste vào đâu ở ngoài kia đâu mà “đính kèm” vào những phút giây hạnh phúc chân thực đã có trong ký ức để không trách móc ai điều gì sao còn chưa xảy ra như mong đợi… Cảm ơn mày nhiều!

Như là giấc mơ! (for 14/2)
Như là cách mà chúng ta đợi chờ
sẽ gặp một ai đó xa lạ trong thế giới này để bắt đầu một giấc mơ…

*

Một người bước qua, dừng lại và hỏi phải chúng ta quen nhau từ ngày xưa?
một người chạy theo, níu vai và hỏi phải kiếp trước chúng ta từng hò hẹn?
một người ngồi lặng yên bên vỉa hè và mỉm cười nói chúng ta thuộc về một số phận
không điều gì có thể cách chia…?

*

Có hàng ngàn con người ta yêu thương nhưng sao chỉ chọn đúng một trái tim ủ ấm trong ngày mưa
những xa lạ bỗng gần đến không ngờ được
thấu hiểu từng cử chỉ bàn tay và nét mặt
từng tiếng cười vui lúc đêm về hay trời sáng
từng lặng im trong lòng ngột ngạt
mà vẫn bình yên thôi!

*

Người từ đâu đó rồi bước vào trong cuộc đời
làm thay đổi hướng đi của giọt nước mắt
thay vì rơi trên tay mình thì nay đã rơi trên ngón tay người khác
thay vì mệt nhoài trên cô đơn thì nay đã biết giữ chặt
mỗi yêu dấu đâm chồi…

*

Chúng ta vẽ một vòng tròn mà sóng gió không bao giờ vượt quá được lằn vôi
thắp lên những ngọn nến trong đêm về giá rét
dọn một chổ nằm cho riêng phần đời mất mát
nhưng chúng ta có biết gì về những điều chỉ hình thành khi hờn ghen bật khóc
từng giây phút mong manh?

*

Có cách nào mang một chiếc lược chải hết những khốn khó vẫn để dành
phân loại ưu tư nào đến trước
chúng ta sẽ dự báo cho ngày mai bằng một que diêm vừa đốt
giữa đôi lòng bàn tay…

*

Như là giấc mơ được nhìn thấy mình trên những đám mây
được nhìn thấy mình làm mưa rơi ngoài cửa sổ
được nhìn thấy mình ngồi cạnh nhau trong căn phòng bé nhỏ
chấp hết ngoài kia gọi bão giông…

*

Như là cách mà tình yêu gọi chúng ta đến và tặng cho một ước mong…

2g sáng 14/2/2009

Nguyễn Phong Việt

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Danh mục

%d bloggers like this: