Gin&Tonic

em xòe tay ra, tôi đặt lên đôi mắt bò cái…

Posted on: Tháng Mười Hai 1, 2008

Trưa nay chạy ra ngoài uống cà phê với bạn để chào bạn trước khi bạn đi. Lúc đang ngồi chờ bạn đến thì thấy 2 cô gái bước vào. Cũng ko để ý lắm, cho tới khi bỗng nhiên ngước lên về phía họ, chỉ thấy im lặng và mắt một cô gái ướt đẫm, giống hệt như buổi chiều ở Puku hôm nào… Tự nhiên cảm nhận rất rõ vì sao cô ấy khóc. Nỗi niềm đàn bà…
Lại lẩn thẩn nghĩ đến những đôi mắt đen láy ngây thơ ngày hôm qua mình gặp, thấy một nỗi đau chạy dọc từ đỉnh óc xuống dưới chân, và ko quên bóp nghẹn nơi trái tim mình. Cũng là những ánh mắt ấy. Sao cứ gợi lên hình ảnh đôi mắt bò cái trong “Thơ rời trong bồ công anh” nhỉ?
Mình luôn nghĩ thơ rời cho bồ công anh là của tháng 12… khờ làm sao…em ơi…

1.

Chìm trong sương gương mặt những người tình

những bước chân trôi theo ngày mưa muộn

gió bên kia đồi

thưa

và lạ

gọi tên tôi một thời đã vắng

2.

những buổi sáng và những buổi chiều

chẳng nghĩ, chẳng nói, chẳng cười, chẳng bạn bè

cà phê không thơm khói thuốc không vương và rượu không say

chỉ có mưa giăng mắt lưới

rối chân những nẻo người

3.

câu thơ tôi mang đôi mắt bò cái

đi tìm mùa thu cỏ xanh

gặp miền xanh cỏ

còn ai kể tôi nghe về những người tình

còn ai nhắc tôi quên về những mùa tình…

4.

em xòe bàn tay ra, tôi đặt lên đôi mắt bò cái

hoa bồ công anh sẽ nở trước hai đêm khi loài người kịp qua đây

hạt bồ công anh sẽ bay đi trước hai mùa khi loài người ấy kịp trở về

và còn nhiều cơn mưa nữa

và còn nhiều ngày sương nữa

chẳng nghĩa lý gì

5.

ơi đôi mắt bò cái

đi mệt nhoài ngày không sương

đi mệt nhoài

ngày không sương

6.

đêm

người say huýt sáo dưới phố khuya

khi những chậu hoa trên lan-can, cửa sổ đã tàn sau cơn bão

khi thành phố đang bán giấc mơ ẩm iu chăn đệm

cho niềm tin hào nhoáng dã quỳ

7.

tôi chưa kịp đặt tên những câu thơ này

tôi chưa kịp gọi tên những ngày sau này

hãy để hoa bồ công anh nở, tàn và bay lên trước khi vàng mặt đất

tôi chưa kịp gọi tên

8.

chìm trong sương khuôn mặt những người tình

chìm trong mưa những miền xanh lá cỏ

còn lạ những bước chân

còn lạ những bước chân…

(Thơ rời cho bồ công anh – Nguyễn Vĩnh Nguyên)

Advertisements

11 phản hồi to "em xòe tay ra, tôi đặt lên đôi mắt bò cái…"

cafe đi, lâu lắm e không được uống 1 tách cafe ngon
hôm qua tự nhiên nhớ đến nàng

Đọc entry All you need is love bên blog chị Đoàn Minh Phượng, thấy như bị xát muối vào lòng và bật máu:). Hôm nay mình khóc 2 lần rồi đấy, đúng là điên:)

***

Anh cứ hát mãi cái câu duy nhất của Beatles (duy nhất vì người ta chỉ cần biết câu ấy là đủ, chẳng cần gì thêm): All You Need Is Love. Suốt đời chúng ta đi tìm tình yêu, rồi buồn, không phải là không có gì để yêu, mà vì yêu quá nhiều người, nhiều thứ, nhiều nơi chốn, nhiều khoảnh khắc, nhiều câu chuyện. Yêu nhiều nhưng sao cái cảm giác thiếu nhau vẫn vương vất mãi. Chúng ta mong ước hội ngộ, tưởng tượng được ngồi với nhau một buổi thì sẽ thôi cô độc. Nhưng khi gặp nhau, mọi người nói rất nhiều, và chẳng nói được với nhau gì mấy. Cảm giác khát khao vẫn luôn quanh đây. Khi ra về, điều còn lại là một lỗ trống, một chút băng không chịu tan nơi vách của trái tim. Chúng ta yên lặng khi ngồi trước mặt nhau, và yên lặng khi trở về với căn phòng của riêng mình. Tôi lên mạng, viết một câu nhỏ nhoi gửi đi vào cyberspace: “Hôm nay buồn quá”, rồi cảm thấy nói câu đó không với ai cả dễ hơn nói với người mình yêu nhất. Với những người mình yêu, chỉ có sự yên lặng.

Nỗi cô đơn lâu ngày thành bạn thân, đằm thắm đến nỗi kỷ niệm tôi yêu mến nhất trong một năm nay không phải là những ngày hay đêm vui chơi với các tình yêu, mà là một đêm ngồi chèo queo trên một chuyến xe đò vắng hiu từ miền Trung với một cái iPod bị hết pin (vì iPod luôn luôn bị hết pin khi mình cần nó nhất). Tôi nhìn ra cửa sổ, những vách núi mờ tối, bóng những cây rừng đến gần rồi đi xa, dường như bất động, dường như mênh mang như chưa bao giờ gắn bó với mặt đất, và tôi nghĩ, tất cả những chuyến đi của tôi từ nay về sau sẽ luôn luôn cô đơn, buồn bã và bất định như thế này, và tim tôi chợt buốt lại như chưa bao giờ nó buốt như thế.

Và tôi lại đi tìm tình yêu, bởi vì all you need is love, tôi cần, không biết bao nhiêu thì đủ, trong khi tôi đã trót yêu quá nhiều thứ, đến nỗi tình yêu đã tràn ra khỏi lồng ngực, chảy lan đi mọi phía. Ôi những tình yêu không có hội ngộ, không có lời lẽ nào, không có con nhện nào giăng tơ nhốt những trái tim lại thôi đừng đi xa nữa. Không ai nó với ai: Hãy ở lại đây đêm nay, ít nhất là đêm nay.

***
Hãy nói bằng lời, bằng mắt, bằng môi, bằng cơ thể anh, với em rằng: “Hãy ở lại đây đêm nay, ít nhất là đêm nay”
Em sẽ ko ngần ngại:)

Nếu anh không đến

Nếu anh không đến
Em không có gì đo đạc nỗi cô đơn
Không nghe tiếng thở của linh hồn, và niềm thương nhớ
Một buổi chiều không tiếng động
Một buổi chiều êm

Nếu anh không đến
Em, đã bị xóa đi trong sự nhàn rỗi và nỗi thờ ơ,
Ngồi bên cửa cuối gian phòng này
Không biết trời đã bao giờ có mưa, hay là nắng
Ngàn buổi chiều êm

Nếu anh không đến
Em nhẹ như hương và mềm như khói
Thời gian êm ái đã xóa nhòa tất cả những ngày xanh
Ngàn buổi chiều êm tràn dâng thành biển cả
Không còn cõi bờ, không còn anh

Nếu anh không đến
Đêm yên lành duỗi những ngón tay mềm ve vuốt ngực môi em
Bàn tay chìm vào da thịt, chợt mất rồi biên giới
Có ai chăng thổi hư vô vào chân tóc
Đưa em vào chốn này, hạnh phúc của thinh không

Không còn buổi chiều nào
Không còn nơi đâu
Không còn em

đoàn minh phượng

Gin ơi, có bao nhiêu ‘đôi mắt’ và mấy con bò cái? :p

ôi zồi ôi,cái gì mà dài thế, triết thế, chả hiểu. Nhức đầu quá đi.

Tiếp tục câu chuyện cà phê buổi trưa với bạn. Ấy là bàn bên cạnh có 4 cô gái đã vào ngồi từ trước. Có lẽ mình và bạn đã chẳng đủ thì giờ chú ý đến họ nếu như cô gái mặc áo khoác len màu đen nói rất to những câu sau đây:

– Tao nói thật với chúng mày, tất cả bọn đàn ông đều là lũ yếu đuối. Ah, trừ những thằng Sở Khanh lừa gái thì ko nói làm gì. Còn anh hùng, quân tử, thông minh tài giỏi đến mấy thì chúng nó cũng rất yếu đuối. Kể cả những thằng chung thủy đến mấy, cứ gặp gái đẹp xem, yếu đuối lắm (tiếng cười hưởng ứng của đám bạn)
– Hôm trước tao qua mấy shop trên Chùa Bộc, thấy mấy cái áo len kẻ ô hình quả trám, con zai mặc thì đẹp lắm.
Sao ko mua cho người yêu mày?
400k đấy. Tao có điên đâu. Nó có xác định lâu dài với tao đâu mà tao đầu tư (lại cười ầm ĩ)

Mình với bạn chỉ biết nhìn nhau cười mếu:(

Còn chuyện này làm mình ấm áp suốt quãng đường lạnh về nhà. Cuối giờ làm chạy qua cơ quan bà chị họ để đưa cho bà í mấy thứ. Bà í đang bận nên bắt mình phải mang vào tận văn phòng, đến lúc quay ra chỗ gửi xe, thấy một đôi zai gái cỡ bằng tuổi mình đang đứng lấy xe cạnh xe mình. Người con trai lấy mũ bảo hiểm ra khỏi cốp và đội cho cô gái rất cẩn thận (gái ko hề xinh nhé, còn tròn tròn như mình là khác:P). Mình dù đang lúi húi mở khóa càng nhưng vẫn kịp nhìn thấy hành động ấy. Lúc mở xong càng thì người con trai quay ra bảo với mình: để mình dắt xe ra giúp bạn. Và thế là dắt xe xuống tận đường cho mình. Mình quay lại nhìn họ và mỉm cười: “cảm ơn 2 bạn”. Họ cũng mỉm cười. Niềm vui cả tối của mình đấy:D

Mình phát hiện ra điều này ko mới nhưng đối với mình thì lúc nào cũng có ý nghĩa, đấy là mình cực kì…ngốc:D. Và có nhiều người đàn bà thông minh kinh khủng. Mình nói đàn bà, chứ ko phải là con gái đâu nhé;). Có một người đàn bà viết văn, khiến mình phải thốt lên đầy kinh ngạc: chị ấy quả thực quá thông minh. mình thích chị ấy:). Và chợt nghĩ liệu gần 20 năm nữa khi bằng tuổi chị, mình có thể nào có cái từng trải ấy ko:)

Hôm nay lại đọc trở lại được rồi. Đã lại tìm lại được nhạc điệu của văn chương.
Mừng phát khóc, cứ tưởng mình ko còn đọc được nữa:).
Lúc nào cũng nhớ chia sẻ này của chị:
“…hãy ngồi xuống trong căn nhà, hiểu và cảm được chất liệu và trọng lượng của chất liệu người viết đã dùng để xây căn nhà đó. Hãy tạo lại được cái không gian và thời gian ấy bằng một ngôn ngữ khác. Bởi vì văn (hoặc phim) không phải chỉ là câu chuyện, không phải chỉ là ý tưởng. Đọc không phải chỉ để biết. Đọc phải là một kinh nghiệm.”

Thích những lời văn giản dị, rõ ràng và trong sáng. Cả con người cũng vậy:)

Quá đủ cho 1 ngày khởi đầu rồi, mát xa da mặt, nghe nhạc và ngủ thôi:”>

em ko thích entry bằng những cái còm của chị bên dưới, có cái gì đó rất đau, nhưng lại cũng có gì đó khiến em lại phải cười khi nhớ lại ánh mắt nhiều ng nhìn mình khi ai đó đội nón bảo hiểm, gài dây khóa cẩn thận cho mình, khi mình cổ thì mổ, tay thì tiêm, hay khi 2 tay khệ nệ xách đầy là túi ko cách gì tự mà đội cái nón lên đầu:D
Chiều ấm áp chị nhé!

ấy cho nên là!bò hay cáo, mèo hay gà, người hay ngợm; thì cứ nhìn kỹ vào mắt mới hiểu được.

Khiếp thật!Quanh bạn Gin, toàn gái.Tết về nhất định phải tô thắm tình ‘hữu nghị, thân ái’ với bạn Gin thôi.
Không thể đừng được!

Đàn ông quan sát đàn bà trước, rồi mới quyết định thái độ của mình với nàng. Bởi vậy, cách người đàn bà được người đàn ông nhìn thấy quyết định nàng sẽ được đối xử ra sao. Để kiểm soát được phần nào việc này, người đàn bà tập lèo lái cách người ta nhìn nhận mình. Chính cái cách mà phần trong người đàn bà làm kẻ quan sát đối xử với phần làm kẻ bị quan sát biểu hiện cho người ngoài thấy cả con người nàng muốn được họ đối xử như thế nào. Và cách nàng đối xử với chính mình tạo nên sự hiện diện của nàng. Sự hiện diện của người đàn bà nào cũng điều tiết điều gì “được phép” hoặc “không được phép” xảy ra khi nàng có mặt. Mỗi hành động của nàng – dù mục đích trực tiếp hay thúc đẩy gián tiếp của nó là gì – đều được hiểu là biểu lộ cách nàng muốn được đối xử. Nếu một người đàn bà ném chiếc ly xuống đất, đó là một thí dụ cách nàng đối xử với chính tình cảm nóng giận của mình, cũng là cách nàng mong tình cảm ấy được người khác đối xử thế nào. Nếu một người đàn ông ném chiếc ly xuống đất, điều đó chỉ được hiểu là hành động biểu lộ sự giận dữ. Nếu một người đàn bà kể một chuyện tiếu lâm, đó là thí dụ cách nàng đối xử với con người hài hước trong chính mình và như vậy người ta nhận ra con người hài hước ấy muốn người khác đối xử với cô ta thế nào. Chỉ có đàn ông mới có thể kể chuyện tiếu lâm chỉ để kể chuyện tiếu lâm.

Để giản dị hóa câu chuyện, ta có thể nói thế này: đàn ông hành động (men act) và đàn bà tự diễn (women appear). Đàn ông nhìn đàn bà. Đàn bà tự nhìn mình được nhìn thế nào. Điều này không chỉ quyết định hầu hết các mối quan hệ giữa đàn ông và đàn bà mà còn quyết định mối quan hệ của đàn bà với chính mình. Kẻ quan sát trong người đàn bà có nam tính: kẻ bị quan sát có nữ tính. Như thế, người đàn bà tự biến mình thành một vật phụ thuộc- và đặc biệt một vật để người ta nhìn: một thuộc thể của thị giác.

Berger viết đoạn trên vào đầu những năm 70. Thời đó và những năm kế tiếp phong trào phụ nữ ở Âu châu rất mạnh. Cuối thế kỷ hầu như không còn gì. Cuối cùng thì chưa bao giờ phụ nữ là một thuộc thể của thị giác nhiều như hôm nay. Tôi là ai không quan trọng bằng người ta nhìn thấy tôi thế nào. Năm tháng và những kinh nghiệm trong đời một người đàn bà có thay đổi điều này không? Hình như không, hoặc là chậm quá. Tôi đứng hơi xa nhìn không biết con ốc sên nó đang bò hay là không bò nữa.

đoàn minh phượng

Nếu tôi ném cái ly vỡ tan, điều đó có nghĩa gì?
Dịch một đoạn trong cuốn “Ways of Seeing” của John Berger:
Theo những qui ước tuy đã bị đặt vấn đề nhưng hoàn toàn chưa hề vượt qua được, sự hiện diện của một người đàn bà rất khác với sự hiện diện của một người đàn ông. Sự hiện diện của một người đàn ông tùy thuộc vào hứa hẹn thứ quyền lực mà người ấy sẽ mang. Nếu hứa hẹn này lớn lao và đáng tin, thì sự hiện diện của ông ta sẽ đáng nể. Nếu hứa hẹn ấy nhỏ hoặc khó tin, người ta sẽ thấy ông ta hiện diện một cách yếu ớt. Quyền lực được hứa hẹn có thể là đạo đức, tính khí, có thể là quyền lực kinh tế, xã hội, tình dục – nhưng dù thế nào những thứ quyền lực này đều là quyền lực ngoại giới. Sự hiện diện của một người đàn ông khiến bạn đoán được ông ta có thể làm gì cho bạn hoặc hại bạn, dù bạn có thể đoán sai, dù ông ta có thể giả vờ làm được những chuyện ông ta không thực sự làm được. Nhưng sự hiện diện của một người đàn ông luôn luôn thể hiện quyền lực mà ông ta dùng với người khác.

Ngược lại, sự hiện diện của một người đàn bà bày tỏ thái độ của người đàn bà về chính mình, nó định nghĩa người ta có thể làm gì hoặc không thể làm gì với nàng. Sự hiện diện của người đàn bà được thể hiện bằng cử chỉ, giọng nói, ý kiến, biểu lộ, quần áo, qua cách nàng chọn bày biện căn phòng của mình. Sự hiện diện của một người đàn bà ở ngay trong con người nàng, đến nỗi đàn ông thường nghĩ rằng nàng chính là những gì thoát ra từ thân thể nàng, một loại hơi nóng hay là mùi hương hay là hơi thở.

Sinh ra làm đàn bà có nghĩa là sinh ra trong một không gian giới hạn được chia cho mình, sinh ra để rơi vào sự trông coi của đàn ông. Sự hiện diện trong xã hội của người đàn bà là kết quả của sự khéo léo dàn xếp làm sao sống trong sự canh chừng đó trong một khoảng không gian giới hạn như vậy. Nhưng cái giá phải trả là tự thân người đàn bà phải chịu tách đôi. Một người đàn bà lúc nào cũng phải liên tục tự nhìn ngắm mình. Nàng hầu như lúc nào cũng bị đi kèm bởi ý tưởng của nàng về bản thân. Lúc nàng bước ngang qua căn phòng hay đang khóc vì cha nàng chết, người đàn bà vẫn khó thoát khỏi ý nghĩ về hình ảnh mình đang bước đi thế nào hay đang khóc thế nào. Từ những năm thơ ấu xa xưa nhất, nàng đã được dạy, được thuyết phục rằng nàng phải liên tục tự quan sát mình.

Và như thế, nàng nhận ra trong cùng một con người mình có một kẻ quan sát và một kẻ bị quan sát. Hai yếu tố này dù ngược nhau đã trở nên hai thành phần cố định tạo nên con người nàng.

Người đàn bà phải quan sát tất cả những thứ định nghĩa mình là ai, tất cả những thứ mình làm, bởi vì cách nàng được trông thấy bởi người khác, nhất bởi đàn ông, trở nên quan trọng gần như tuyệt đối cho cái được coi là sự thành công của đời nàng. Áp đặt lên trên cảm nhận của người đàn bà về sự hiện hữu của chính mình là cảm nhận mình được người khác nhìn nhận ra sao.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Advertisements

Chuyên mục

%d bloggers like this: